Chia tay cô con gái năm nay vào lớp 10, nữ điều dưỡng Võ Thị Hoài Thương cùng "đồng đội" lên đường chi viện Bắc Giang dập dịch. Ngày "xuất quân", chị đã hứa, khi nào hết dịch mới quay về, đi 1 tháng, 2 tháng cũng được, xong nhiệm vụ, dịch ổn thì về!

Chiều 31/5, 10 nhân viên y tế của Bệnh viện Đà Nẵng lên đường "chi viện" tỉnh Bắc Giang. Chị Võ Thị Hoài Thương, 37 tuổi, Khoa Gây mê hồi sức, là người mẹ đơn thân, đã 2 lần không ngần ngại "xông" vào tâm dịch.

Trong đợt dịch tại Đà Nẵng, chị nhận công tác hỗ trợ tại Bệnh viện Dã chiến Hoà Vang một tháng. Đến ngày 28 - 29 Tết, khi Gia Lai bùng phát dịch bệnh, chị cũng xung phong đăng ký, chuẩn bị tâm lý và hành trang, nhưng sau đó bệnh viện báo lại không cần đi nữa. 

"Chính vì thế, khi được lệnh Đà Nẵng chi viện Bắc Giang, tôi nhất quyết nói: "lần trước em đăng ký mà không được nên lần này em nhất định phải đi"", chị Thương kể.

Nữ điều dưỡng là mẹ đơn thân 2 lần vào tâm dịch: Thương con thiệt thòi nhưng tôi không dám khóc. Xong nhiệm vụ, dịch ổn thì về! - Ảnh 1.

Điều dưỡng Hoài Thương ngày lên đường chi viện Bắc Giang (Ảnh: Bộ Y tế)

Nữ điều dưỡng chia sẻ, khi đã đứng trong hàng ngũ y bác sĩ, chị luôn xác định tâm lý phải đương đầu với mọi khó khăn, thử thách, thậm chí cả nguy hiểm. Kinh nghiệm chăm sóc các bệnh nhân Covid-19 nặng, cộng với kiến thức thực tế, phương tiện bảo hộ nghiêm ngặt,... là hành trang chị tự tin mang đến Bắc Giang.

"Tôi mong muốn góp công sức diệt Covid-19 để mọi người có thể nhanh chóng trở lại cuộc sống an yên", chị nói. 

Tại Bắc Giang, điều dưỡng Thương được phân công hỗ trợ Bệnh viện Chợ Rẫy chăm sóc các ca bệnh tại Bệnh viện Phổi. Chị nhận thấy đợt dịch này rất khác so với ở Đà Nẵng. Không chỉ khác biệt về thời tiết, làn sóng Covid-19 thứ 4 khiến số lượng bệnh nhân trẻ, chuyển biến nặng gia tăng. Điều này thực sự nguy hiểm và gây áp lực cho nhân viên y tế.

"Trận chiến" này có thể còn dài và nhiều thử thách, nhưng không vì thế mà chị cùng các "đồng đội" chùn bước.

Nữ điều dưỡng là mẹ đơn thân 2 lần vào tâm dịch: Thương con thiệt thòi nhưng tôi không dám khóc. Xong nhiệm vụ, dịch ổn thì về! - Ảnh 2.

Điều dưỡng Hoài Thương trong 1 ca trực đêm tại Bệnh viện Phổi Bắc Giang (Ảnh: Bộ Y tế)

"Trước khi vào chăm sóc bệnh nhân, ai cũng có sự quan ngại. Nhưng vào đến phòng bệnh nặng, nhìn các bệnh nhân, mọi nỗi lo sợ không còn nữa. Lúc đó tôi chỉ muốn làm thật tốt để họ khoẻ mạnh", điều dưỡng Hoài Thương bộc bạch.

Ở trong tâm dịch, mỗi ngày, đội ngũ y bác sĩ hoạt động liên tục, hiếm khi có thời gian nghỉ ngơi trọn vẹn. Dù mệt mỏi thật nhưng tất cả đều cảm thấy được an ủi mỗi khi các ca bệnh nặng diễn biến tốt lên. Những lúc trong phòng bệnh, mặc đồ bảo hộ kín, thời tiết nóng nực, nhưng nghỉ ngơi 1 - 2 tiếng, các nhân viên y tế nhanh chóng lấy lại sức và tiếp tục công việc.

Chị là mẹ đơn thân, chồng mất cách đây hơn 10 năm do bệnh hiểm nghèo. Hoàn cảnh một mẹ một con, trước khi lên đường, chị băn khoăn và lo lắng nhiều cho cô con gái chuẩn bị thi lên lớp 10. 

Ngày cùng đoàn ra Bắc Giang, chị hỏi ý kiến con. Đáp lại, cô bé dõng dạc nói: "Mẹ cứ yên tâm đi và hoàn thành nhiệm vụ, con ở nhà có thể tự chăm lo được. Con lớn rồi chứ bé nữa đâu!". Trước khi đi, chị gửi con gái về quê ngoại ở Quảng Nam, nhờ ông bà trông nom, mong ngày sớm trở về. 

"Tôi nhớ con, dành buổi tối tranh thủ trò chuyện. Thương con thiệt thòi, nhưng tôi không dám khóc, sự ảnh hưởng tâm lý con. Lúc nào gọi về cũng tỏ ra là người mẹ mạnh mẽ, rồi hứa khi về sẽ mua quà bù đắp. Như lúc lên đường tôi đã hứa, khi nào hết dịch mới quay về, đi 1 tháng, 2 tháng cũng được, xong nhiệm vụ, dịch ổn thì về!", chị Thương nói.